Phòng chống dịch virus corona
Cuộc chiến xưa – nay và món quà tuổi trẻ
[ Cập nhật vào ngày (22/12/2021) ]

Khi đất nước lâm nguy trong chiến tranh, ông cha ta – những người lính can trường rời quê hương lên đường chống giặc, dù đến từ những vùng đất khác nhau, nhưng điểm chung của những mảnh đất ấy chính là sự nghèo khổ và vất vả đói kém khi chiến tranh xảy ra triền miên.


“Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau

Súng bên súng đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí !”

Khi đất nước lâm nguy trong chiến tranh, ông cha ta – những người lính can trường rời quê hương lên đường chống giặc, dù đến từ những vùng đất khác nhau, nhưng điểm chung của những mảnh đất ấy chính là sự nghèo khổ và vất vả đói kém khi chiến tranh xảy ra triền miên. Những người lính ấy ra đi, mang theo tinh thần dân tộc và yêu nước vô bờ, trở thành đồng đội, trở thành tri kỉ, “đầu sát bên đầu”, “chung chăn” khi đêm rét, cầm chắc tay súng cùng nhau giành lại hòa bình cho tổ quốc. Cuối cùng, đất nước đã được độc lập, những người con Việt Nam luôn ghi nhớ và tự hào về những chiến công ấy.

image001.jpg 

Được nhận giấy khen từ địa phương – Thốt Nốt

Mấy thập kỉ qua đi, giờ đây con cháu nước Việt đang phải đấu tranh trong một cuộc chiến mới, chiến đấu với dịch bệnh. Là một đứa trẻ sinh ra đầu những năm 2000, quen với cái bình yên và êm ả thời bình, tôi chưa bao giờ chứng kiến và trải qua một nguy cơ nào lớn và nguy hiểm đến thế. COVID-19 xuất hiện, mang lại những trải nghiệm đầy đau đớn,  mỏi mệt và kiệt quệ cho tất cả mọi người trên toàn thế giới, kể cả những người đang làm trong ngành y tế hoặc không. Đương nhiên, là một sinh viên y, tôi càng hiểu rõ hơn những gì mà nhân viên y tế - những người lính trực tiếp phải trải qua trong đợt dịch bệnh lần này,đó là  những đêm không ngủ, làm việc đến kiệt sức để chăm sóc người bệnh, tuy nhiên dù có làm việc hết sức mình, sự lây lan làn sóng dịch vẫn nhanh chóng và không có dấu hiệu dừng lại, ngót nghét dịch bệnh đã xảy ra cũng 2 năm ròng, COVID vẫn chưa kết thúc. Tuy nhiên, trong chính thách thức, tinh thần dân tộc lại dâng cao như chính cái cách mà ông cha ta đã làm ngày trước. Như chính những người lính năm ấy ra trận, họ ra đi từ những miền quê khác nhau, ngày nay, những con người áo trắng ấy cũng xuất phát từ nhiều tỉnh thành, từ năm chí bắc, họ hỗ trợ nhau về mặt tài chính, vật tư, nhân sự, cùng nha kiểm soát đại dịch. Ai mà chẳng có quê hương, ai mà chẳng có nhà để về, nếu thời xưa : “Quê hương anh nước mặn đồng chua/ Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”, thì ngày nay, quê hương của mỗi người có thể là những vùng dịch, những vùng nguy cơ cao ngày ngày báo cáo hàng trăm, hàng ngàn ca F0, nếu ai đó hỏi họ có muốn quay về không, họ có lo cho những người thân yêu đang ở quê nhà không, chắc hẳn, ai cũng có thể biết được câu trả lời. Tuy nhiên, họ biết, có những nơi cần họ hơn , có những bệnh nhân cần kiến thức và kĩ năng của họ, thế là, những bác sĩ, những tình nguyện viên, những anh bộ đội – họ lại tiếp tục hì hục lao vào công việc, gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, như những người lính ngày ấy, “ tự phương trời chẳng hẹn quen nhau’, thế mà giờ đây sát cánh cùng chiến đấu với giặc COVID. Tuy quê hương khác nhau, nhiệm vụ khác nhau, nhưng cái chung của những con người đang lao động không ngừng nghỉ ngoài kia chính là tinh thần cống hiến, chính là cái tinh thần vì tổ quốc quên mình, trong huyết quản dân tộc mình hiện nay hay hàng chục năm về trước, vẫn cháy mãi.

 image001.jpg

Chụp hình lưu niệm cùng địa phương

Tôi lên đường tham gia nhiệm vụ chống COVID cũng đã qua vài chiến dịch, có thể, so với những cống hiến can trường của hàng ngàn người khác, những đóng góp nhỏ bé ấy của tôi chẳng đáng là bao cả. Thế nhưng, đi càng nhiều, nghe càng nhiều, tôi càng thấm thía hơn bao nỗi vất vả, bao cay đắng mà những người đang làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu đã và đang chịu đựng. Tôi thật sự khâm phục họ.

 image001.jpg

Đo huyết áp

Có một điểm khác với những người lính ngày trước, tuổi trẻ ngày hôm nay đâu hẳn chỉ cho đi, mà còn nhận về những món quà vô cùng quý báu từ những chuyến đi chống dịch. Vào những ngày tháng 9 , khi mang trên mình nhiệm vụ lấy mẫu xét nghiệm, tách F0 ra khỏi cộng đồng, trên con đường nhỏ ngày ấy, có mưa có nắng, có sự vất vả lẫn những tiếng cười đùa, làm tôi cảm thấy cuộc đời thật nhiều màu sắc. Hằng ngày, chúng tôi rời nơi ở tầm 6 giờ 30 phút sáng, chuẩn bị dụng cụ và lên đường, trở về vào lúc trưa muộn, nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục làm việc ca chiều. Buổi tối thì trở về chỗ nghỉ với một thân thể rã rời, nhưng lâu ngày , mọi thứ quên dần và nhịp độ sinh hoạt ấy chẳng khiến tôi cảm thấy mệt mỏi chút nào nữa. Dần dần, tôi ham thích những nhiệm vụ ấy, cuộc sống những ngày tháng đó điều độ và lành mạnh hơn rất nhiều khi chỉ quẩn quanh trong 4 bức tường khi ở trọ. Hơn nữa, những ngày tháng ấy tôi gặp gỡ được rất nhiều người, quen thêm nhiều người bạn mới. Có những người bạn, dù đã gặp nhau trên giảng đường mấy năm qua nhưng chưa từng một lời chào hỏi, nay trở nên thân thiết hơn qua những chuyến đi xa. Hay chỉ đơn giản là những lời hỏi thăm, những lời động viên hay cảm ơn từ những  người đang sinh sống tại địa phương, những món quà nhỏ chứa đựng bao nhiêu tâm tình của họ, tuy đơn giản , nhưng lại làm con người ta sống chậm lại và yêu thương nhau nhiều hơn.  Vì thế, tôi thầm cảm thấy biết ơn vì những chuyến đi ấy, chúng giúp tôi trưởng thành hơn rất rất nhiều.Hay những ngày vội vàng của tháng 11, khi những cây phượng già đã không còn hoa và bắt  đầu ra quả, nhận nhiệm vụ mới ở một nơi mới, tiếp xúc với những anh chị , những cô chú nơi vùng đất mới, tôi lại nhận được nhiều hơn những tình cảm mới. Nhiệm vụ mới chưa quen, có những người bạn, người đồng đội sẵn sàng chỉ bảo tận tâm. Khi ai đó đuối sức, mọi người sẵn sàng hỗ trợ nhau vượt qua khó khăn vất vả. Hay nhớ nhất là những buổi tối, sau một ngày mệt mỏi, tiếng hát lại vang lên xua tan hết mọi khó khăn trong ngày . Qua đó, chúng tôi như gắng kết nhau hơn rất nhiều.

image001.jpg 

Trước giờ tiêm

Giống cha ông ngày trước, mỗi người dân Việt ngày hôm nay vẫn luôn làm việc để mang lại hạnh phú, ấm no và bảo vệ tổ quốc bình yên, không quản vất vả, không ngại khó khắn nguy hiểm. Bên cạnh đó, những thách thức, những vất vả và cống hiến cũng mang lại cho bản thân mỗi người những trải nghiệm quý báu và vô cùng đáng nhớ. Để sau này, mỗi lần nhắc về những cuộc chiến đã từng qua, chúng ta, dù ở thế hệ nào đi chăng nữa cũng vô cùng trân quý và tự hào với những thành tựu đã đạt được nhờ mồ hôi và nước mắt của nhiều thế hệ đã bỏ ra.






Trần Thị Tuyết Hạnh – Lớp YT Khóa 44



Các ý kiến của bạn đọc