Phòng chống dịch virus corona
Nhật ký chống dịch vào những ngày đầu đông
[ Cập nhật vào ngày (18/12/2021) ]

“Đính đong đính đong” tiếng chuông đồng hồ báo thức đã điểm lúc 6 giờ, tôi vội vàng ngồi bật dậy. Lại một ngày mới nữa bắt đầu với biết bao công việc đang chờ ngay trước mắt trên đôi vai của đội ngũ sinh viên chúng tôi.


Hôm nay là ngày thứ 14 của chiến dịch, một khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng không quá ngắn nhưng cũng đủ để một cô nhóc sinh viên như tôi có thể viết nên những trang nhật ký đầy ký ức và kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi đôi mươi hôm nào. Ăn sáng xong, một nguồn năng lượng hoành tráng đã được nạp vào người, cả đội gồm bốn đứa chúng tôi ngồi nhìn nhau và hô hào một khẩu hiệu quen thuộc trong suốt hai tuần nay “quyết thắng đại dịch”.

image001.jpg 

Hai chiến binh nữ nhập liệu của team Thuận Hưng

Bước qua trạm y tế phường Thuận Hưng - Thốt Nốt phía đối diện trường mầm non mà chúng tôi ở. Hôm nay có đôi chút ngỡ ngàng bởi trên chiếc bàn tôi thường hay làm việc từ đâu xuất hiện một xấp giấy dày cộm khiến tôi có thể tưởng tượng ra một đống tài liệu y khoa mà tôi phải thức cả đêm ôm trọn vào đầu mỗi khi dịp thi cuối kỳ sắp đến hạn. Bỗng chốc từ đâu tiếng gọi sau lưng từ bác Nhỏ - Nhân viên y tế của trạm và cũng là người quản lý sổ sách, tài liệu về danh sách F1, F0 của địa phương: “Đây là danh sách F0 mới cập nhật mà chú vừa nhận hôm qua, nhờ các con nhập liệu lên dùm chú nhé!”. Tuy có hơi chút ngỡ ngàng nhưng vốn đã quen với công việc đã được chui rèn từ hai tuần tưởng như dài vô tận thì dăm ba công việc cỏn con này chẳng hề gì so với tôi cả. Cũng bởi lẽ, bên cạnh tôi còn có một chiến hữu đắc lực, một người bạn cùng lớp là Kim Anh luôn sẵn sàng hỗ trợ và nhắc nhở tôi mỗi khi gặp khó khăn trong công việc. Chúng tôi hỗ trợ nhau một cách đồng điệu, từ gọi điện tư vấn, chăm sóc, theo dõi F0 tại nhà đến việc nhập liệu, loại bỏ bệnh nhân đã khỏi bệnh ra khỏi phần mềm rồi lại phải cập nhật thêm cả cái đống giấy như xếp thành tầng về số ca mới đang chen nhau tăng vọt. Mọi chuyện tưởng chừng như khó khăn đến trở tay không kịp nhưng qua đôi bàn tay khéo léo của hai chiến sĩ nữ bọn tôi thì trong phút chốc mọi việc lại đâu vào đấy như chỉ mới bắt đầu từ một cái búng tay mà nhanh chóng hoàn thành việc. Tôi thì đảm đương phần nhập liệu, còn về phía Kim Anh thì vốn với giọng nói dịu dàng đầy trìu mến và kinh nghiệm từ một học sinh giỏi văn thứ thiệt hồi cấp ba thì công việc gọi điện tư vấn bệnh nhân cách ly tại nhà khác nào một sở trường của bạn, chúng tôi hay gọi vui Kim Anh với cái tên “Chị đa cấp lưu động”.

image001.jpg 

Chiến hữu Kim Anh đang bận rộn soạn gói thuốc C để phát cho bệnh nhân F0

 

 image001.jpg

Chiến hữu Duy Anh đang ngồi soạn thuốc gói thuốc A phát cho bệnh nhân test nhanh dương tính tại trạm

Còn riêng về phần hai bạn nam là Duy Anh và Phát Nhật, cũng bởi tinh thần sẵn sàng ra trận chinh chiến và sự sĩ diện của đấng nam nhi hai bạn nhanh chóng xin cho trạm để chúng tôi ở lại trạm đảm đương công việc tại trạm và thay chúng tôi đến những khu vực mà bệnh nhân F0 đang cách ly tại nhà. Hành động ấy khiến tụi con gái chúng tôi vô cùng xúc động, vừa tự hào nhưng cũng đỗi lo lắng bởi lẽ công việc mà hai bạn đảm đương nguy cơ phơi nhiễm với Covid là cực kì cao. Không chỉ dừng lại ở việc lấy mẫu, có đôi khi hai bạn phải tất bật tranh thủ nhảy lên xe mà chạy ngay đến nơi cấp cứu cho những bệnh nhân đang có biểu hiện nguy kịch như khó thở, đau ngực vào lúc 2-3 giờ sáng.

image001.jpg 

Leader Phát Nhật của chúng tôi đang chăm chỉ lấy mẫu F0 đủ 13 ngày tại nhà

 

Còn nhớ lại những ngày đầu tiên khi chúng tôi vừa mới nhận việc, số lượng F0 còn kinh khủng hơn nhiều, cộng thêm sự vụng về từ kinh nghiệm như đếm trên đầu ngón tay của chúng tôi khiến cho công việc vốn đã khó nay lại càng khó thêm gấp bội. Nhưng may mắn thay đồng hành với chúng tôi lần này không hẳn chỉ là những gã lính mới mà ngồi tự hỏi nhau “chúng ta sẽ làm gì đây?”, góp mặt trong đội chúng tôi lần này có người bạn cùng lớp của tôi Phát Nhật - một người Leader phải nói là kinh nghiệm đầy mình sau khi trải qua biết bao chiến dịch trong công cuộc đẩy lùi căn bệnh thời đại. Bạn tận tình chia sẻ những kinh nghiệm, những nguồn cảm hứng từ câu chuyện nhiệt huyết của tuổi trẻ cũng đủ khiến cho quyết tâm trong tôi như hừng hực ngọn lửa chiến thắng đầy niềm tin mà không còn sợ lấy một con virus corona nào nữa. Từ công việc lấy mẫu, khử khuẩn, xử lý rác thải…bạn nhanh chóng cầm tay chỉ việc mà chỉ sau nửa ngày tôi cứ ngỡ là mình đang đối mặt với những bệnh nhân F0 thật sự, tôi nghiêm túc đặt hết cả niềm tin và chăm chăm vào công việc trước mắt.

Tuổi trẻ mà, mấy đâu mà chúng ta có thể trải qua được những kỉ niệm đẹp của thời sinh viên với những thanh xuân trong sáng nhất. Đây là cơ hội, là nhiệt huyết để tôi có thể thắp nên ngọn nến hy vọng về một tương lai đầy tia sáng, về một cuộc sống đời thường mà hơn 2 năm nay tôi chưa bao giờ được cảm nhận một cách trọn vẹn kể từ khi căn dịch bệnh của thời đại bùng phát. Nhân đây, mỗi người góp một chút sức lực, chỉ một hành động nhỏ nhoi để cùng nhau góp phần tạo nên một năm mới đầy ấm áp và sum họp bên gia đình.







.



Các ý kiến của bạn đọc